Chuyện riêng của hai người

Lần đầu tiên sau khi có vợ, anh hẹn đi chơi đêm với một phụ nữ. Buổi chiều anh đứng chờ nàng ở điểm hẹn y như kẻ rình làm một phi vụ trộm cắp gì đó. Lúc nàng đã ngồi ở sau xe, khẽ vòng tay qua eo bụng anh, anh cảm thấy mình sắp thoát hiểm. Nhưng ngay sau đó đầu anh lại nặng trĩu bởi những ý nghĩ. Nếu vợ mình biết có một phụ nữ khác đang len vào chỗ của nàng hẳn nàng sẽ không chịu nổi. Nàng sẽ không chịu nổi và sau đó thì thế nào nhỉ! Anh cố xua đi mở ý nghĩ như xưa bầy nhặng cứ bu vào con mồi. Anh cần tập trung vào tay lái. Bầy nhặng nhanh chóng biến thành lũ rắn ranh ma, luồn lách vào bất cứ ngóc ngách nào. Nàng sẽ không chịu nổi điều này thì cầm chắc. Nàng, nào có kém gì ai mà chịu bao nhiêu thiệt thòi, những thiệt thòi không thể bù lại bằng bất cứ thứ gì. Nàng lại yêu anh và các con anh hết mực để cuối cùng nhận từ anh sự phản bội? Anh thấy bực dọc với chính mình. Anh cố tìm ra một khiếm khuyết nào đó ở vợ anh. Cô ta có vẻ hơi đơn giản quá. Thế giới tinh thần của cô ta không đủ cho mình. Dường như có ai đó đang nhình anh? Ai thế nhỉ. Có thể chỉ là do anh tưởng ra thế bởi vì làm gì còn có ai đủ thời gian quan tâm đến người khác, giả sử đúng là có ai đó, không biết họ nghĩ gì nhỉ? Một đôi xế chiều hẹn nhau đi chơi như một cặp trai gái mới lớn? Thì đã sao! Anh dùng ngay sự bất cần mà anh đang cố tạo ra, để chống lại. Tình yêu làm gì có tuổi. Ở phía sau nàng vẫn im lặng. Vòng tay nàng tiếp tục xiết chặt hơn, đủ cho anh sự tự tin để bất chấp tất cả. Nhưng cũng có thể đó là phản xạ của tình trạng căng thẳng, lo âu quá sức, cần một điểm bám víu? Tự dưng anh rất thèm được biết nàng đang nghĩ gì. Anh tìm cách giải mã nàng nhưng không sao lần được đầu mối. Từ căn nhà nào đó, giọng một ca sĩ theo trường phái điên loạn đang gào lên chẳng có gì còn lại sau cái chết, hãy nói không, không, không… trừ lời mời gọi của tình yêu. Lập tức anh như bám được vào chiếc phao. Điều duy nhất có ý nghĩa với anh lúc này là nàng đang ở bên cạnh. Trời tối khá nhanh nhưng vẫn chưa đủ an toàn cho những kẻ không muốn lộ diện. Họ vẫn trong tình trạng bị bủa vây bởi cả ngàn nỗi sợ hãi. Bất cứ ánh mắt nào từ phía người đi đường cũng khiến cả hai chột dạ. Bất cứ cử chỉ nào cũng đầy vẻ dò xét. Cuộc sống có những lúc trở nên thật sự nguy hiểm và bất an.